“Ảnh cưới của Trạm không bắt đầu ở cổng hoa rực rỡ, mà bắt đầu từ đôi bàn tay run rẩy của chú rể khi thắt chiếc cà vạt, từ cái ôm thật chặt của người mẹ dành cho con gái trước giờ lên xe hoa.

Có những giọt nước mắt rơi xuống không phải vì buồn, mà vì hạnh phúc đã tìm được bến đỗ.

Chúng mình chọn đứng ở góc khuất, im lặng để bắt trọn những cử chỉ săn sóc nhỏ bé: một cái nắm tay dưới gầm bàn, một ánh nhìn đầy tự hào của cha. Với Trạm, phóng sự cưới là cuốn nhật ký bằng hình ảnh về một ngày mà ‘yêu thương’ trở nên hữu hình nhất.”


